Đại kế : đổi vương hoán vị

Từ ngàn xưa đoạt vương- xóa vị mặc nhiên là điều trái với luân thường đạo lý. Trừ những con người vĩ đại nắm bắt được thời thế và những mưu đồ vĩ đại, gan trời mới dám làm những việc này.

Vào năm 17, đời Đại Quang, kỉ 21.Khi vùng đất nông Việt còn chưa có vua.Mặc nhiên vùng đất nông Việt được cai quản bơi bốn vị nông vương là: bưởi vương, xoài vương, cam vương và chuối vương. Dưới bốn vị nông vương đó còn các chư nông cũng có tên tuổi như sầu hầu, quýt hầu, nhãn và dừa hầu.
Năm 17, là năm đánh dấu sự phát triển của nền nông Việt.
Mọi thứ bắt đầu bằng sự chuyển mình trong im lặng.
Mặc dù trong năm đại dịch như cứu chuối, cứu dưa, cứu heo, cứu chanh xãy ra trên diện rộng.
Nhưng mọi thứ đã được giải quyết ổn thỏa, đại dịch vẫn còn đó. Các nông sĩ vẫn đau đáu và canh cánh, sợ ngày nào đó đại dịch lại về và có thể mạnh mẽ hơn.
– Từ Mạc Vận sinh ra trong gia đình thuần nông nghèo, đông đúc. Từ nhỏ đã đươc tiếp cận đạo kinh, luân thường, ngũ chí ( 5 gương nói đến chí khí, tư tưởng vĩ đại).
Là một người có cảm xúc sâu sắc, sống trong cảnh nghèo khó Từ Mạc Vận sớm nhận thức sâu sắc về sự phấn đấu vượt khó, tấm lòng mong muốn được truyền lại đạo kinh luân thường, đưa gia đình thoát nghèo, tạo ra xã hội ấm no, tin yêu.
Mang trong lòng khao khát đó Từ Mạc Vận trãi qua bao điều thăng trầm, có lần cãi cha bỏ nhà ra đi tìm con đường danh vọng để thay đổi đời sống gia đình.
Kinh qua biết bao công việc, trải qua nhiều vùng Từ Mạc Vận ngẫm và học ra nhiều điều trong đó có các điểm mạnh, yếu của nông Việt.
Ông nhận thức con đường duy nhất đưa ông đến ý nguyện đó là đưa nông Việt đi lên kết hợp Dịch Mại.
Tuy nhiên mọi thứ chỉ lờ mờ như ngọn nến trong đêm đen. Ông vẫn cứ loay hoay với con đường trong tâm thức và mưu cầu cuộc sống.
Vào năm 16 có nghĩa là trước đó 1 năm, đời Tấn Sang. Từ Mạc Vận có một bước chuyển mình mạnh mẽ, ông quyết định tầm sư.
Người ông lựa chọn làm thầy cho cuộc đời mình là Cự Khởi Thái Duy.
Môn học nhập môn là sale and sale, no sale no money.
Nhận thấy đó là điều tiên quyết có ước mơ cuộc đời Từ Mạc Vận quyết rũ bỏ tất cả nhận lấy 500 cái áo bào in hình Khẩu Khẩu La Thăng.
Thời đó người làm áo bào Khẩu Khẩu La Thăng đánh giá sai thị trường nên sản xuất hàng loạt áo bào in hình vị này. Rốt lại tồn kho. Cho còn chê không thèm mặc.
Giữa lúc đó vì không vốn khởi nghiệp, lại cũng vì lô áo bào ấy cũng của người bạn đáng mến, lại hứng thú bán hàng khó để thử sức mình.
Từ Mạc Vận nhận luôn 500 cái áo thun và bắt đầu rèn luyện ngón sale nhập môn. Đi từng nhà, chào từng người. Trong lúc rèn luyện ngón này có lần ông quyết tâm đi Đại Hải- Vũng Sình ( nay là Vũng Tàu). Ông quyết tâm bán hết 50 cái áo bào mới được về ông dự định bán cho các khách dạo chơi, tắm biển nhưng ông đã tính toán không kĩ ngày đó thứ 4, mưa nhiều khách thì ít. Ông mang theo đủ tiền ăn sáng, đổ nhiên liệu cho ngựa sắt và dư lại 10 quan với mong muốn không bán thành công không về.
Giữa đường trời mưa, ông xuống đến đo trời đổ mưa to, ghé túc bên đường quán nhỏ làm li cà- phế 10 quan để định hình bán làm sao. Bụng đói, tiền cạn, 500 cái áo bào quá nhiều để có thể mang theo bên minh mà gõ cửa từng nhà.Ông ngõ ý gửi túc quán mà ông đang ngồi để đem theo 1 ít. Nhưng gia chủ khó tính không đồng ý. tinh thế đó ông nghĩ ra kế tặng cho hai vợ chồng gia chủ làm kỷ niệm, gia chủ động lòng thương đồng ý cho ông gủi đó đi bán áo bào. Bán được 3 cái ông quay trở lại ăn cơm, trời Vẫn mưa cũng đã xế chiều, mưa càng ngày càng lớn. ông lại tiếp tục gủi túc quán đem theo 100 cái áo bào ra chợ thuê chỗ hết 10 quan mượn được cây dù che mưa.
Khách đi ngang, ghé nhìn mỉm cười rồi bước đi. Độ gần 6h trời sẩm tối không cái áo bào nào được bán ra.
Ông nghĩ ra cách khác, bỏ chợ chọn con đường giao thương nhộn nhịp gõ cửa từng gia chủ và 21 cái áo được bán đến 9h tối.
Mệt và chán nản vì 50 cái áo vẫn chưa bán được ông quyết định quay về túc quán lấy đồ lòng thầm nghĩ tối ngủ bờ kè, hóng gió biển với cái áo phông.
Trở lại túc quán đã đóng cửa ông xin lấy phần áo bào gửi định tìm chỗ dựa lưng mai tìm cách bán tiếp, gia chủ thương tình cho ông ăn cơm, có 1 ít cơm cháy và ngỏ lời cho ông ở lại để tiếp tục sáng bán, ông cám ơn nhưng quyết không để gia chủ bận lòng vì mình. Ông nhận đồ trở ra định ra bờ kè rồi tính tiếp thì trời nổi giông, bão kéo đến, đành lòng ông da o lại ăn cơm và xin ở lại ông đã gửi cho chủ gia 70 quan.
Đêm đó ông nghĩ phải có cách bán hàng khác chứ?
Mệt ông thiếp đi lúc nào không hay. 5h sáng, trời tờ mờ ông dậy và chở hết đồ ra chợ Bà Rịa, cám ơn gia chủ và thấy cuộc đời ông vẫn còn nhiều may mắn.
Ra đến chợ thì mưa to, 6h sáng ông làm ly cà-Phê trong quán ông bán được 3 chiếc áo bào nữa, đến dứt mưa độ 9h ông nhận được tin quan trọng và phải trở lại Sài Thành- Đô Nam.
Lòng Vẫn trĩu nặng vì chưa bán được 50 cái áo.
Qua vài hôm, từ nguoi bạn đáng mến lấy lại phần áo bào đó để sữa họa tiết khác xóa vị Khẩu khẩu La Thăng. Ông Buồn bã, thì bạn kính mến nói ông muốn thử tài thì có 18 tấn nho khô cần ông giúp, nhập được 1 năm mà mùa này không bán qua thì qua năm không bán được vì sợ hết hạn.
Ông nhận lấy 18 tấn đó, trãi qua đầu đường cuối chợ, không người quen biết, không kênh bán hàng, mò mẫm cuối cùng ông bán hơn 10 tấn. Kỳ Xuân về, 10 tấn hơn được bán nhưng còn 8 tấn ông lại buồn.
Trong quá trình bán hàng ông kết duyên được với nhân sĩ nông lâm, và bén qua nông bưởi, vùng đất nông vương Của Đồng Khởi, cũng chính là quê hương ông.
Làm nông bưởi con đường đi đến những ý định như gần hơn, ông kinh qua các vùng đồng Bằng Sông Cửu long với ngựa sắt ông 1000 cây trong ba hôm. Nghiên cứu nông sản lấy hàng bán Bắc Nam, bỏ cửa hàng, siêu thị mini cho những người thân giao nhập.
Rồi 1 ngày, 1 người bạn ôm hàng ông đi, gia đình nhiều biến cố, hàng đóng bị hư ông rầu rĩ và đổ bệnh mấy hôm lúc đó ông chỉ có 1 mình. Bao nhiêu tích góp, lại đổ sông đổ Biển.
Giữa lúc dưỡng bênh ông thấy được con đường mới 1 kế mới đó là : hoán vương- đoạt vị.
Ông thầm nghĩ tìm cách đưa bốn loại nông sản mà hiện tại 4 loại nông vương đang cai quản là bưởi, cam, xoài, chuối.
Mặc nhiên ông phải là người bán hàng giỏi hơn cả, ông nghĩ về những container, những bản thương thảo trị giá 100 tấn.
Mĩm cười, đúng lúc đó thì có sứ thần Đại-Hàn tìm đến ông, với mong muốn cùng ông làm những đơn hàng đó.
Cơ hội đến dù trong tay không vốn, không kinh nghiệm nhiều về những đơn xuất quan-ra ngoại.
Ông đồng ý, ông nghĩ cách duy nhất là giúp bốn vị nông vương tìm những tôn giả- đang luyện những kĩ đó mà làm.
Từ đó ông quyết định thâu tóm đơn hàng và tìm cho mình 1 chỗ đứng trong nền nông Việt.
Ngày nào đó ông sẽ quản luôn bốn vị vương, lên ngai vua nông Việt.
Những kế hoạch dài hạn hơn được ông vạch ra, nhằm mở mang bờ cõi nông Việt.
Khao khát đưa nông dân sống cuộc sống êm đẹp hơn, và giúp bốn vị vương nông giữ gìn và phát triển mạnh mẽ hơn.
Giúp các tôn giả được nhiều đơn hàng hơn, làm máu trong ông cứ sôi sục.
Ông Muốn ngày nào đó, người ta gọi năm xx, thời Mạc Vận được lưu sử sách.
Khi đó niên hiệu là Đổi Vận, Đường Đổi Vận.
Mặc nhiên ông sẽ thay đổi Niên Triều, khi đó không chỉ nông Việt mà thương mại Việt, giáo dục Việt ông cũng muốn thâu tóm.
Ông âm mưu hoán ngôi- đoạt vị làm sao ai ai cũng củng ngưỡng mộ, có tình, có lý, thuận thiên hành đạo.

Link thảo luận về bài viết: https://goo.gl/cLLQwk

Tham gia bình luận cùng cộng đồng

Leave a Reply

Your email address will not be published.