Dự án khởi nghiệp 08 – FACING CANCER IN VIETNAM

FACING CANCER IN VIETNAM

 

  1. ĐƠN VỊ THỰC HIỆN

TÊN ĐẦY ĐỦ: FACING CANCER IN VIETNAM

TÊN VIẾT TẮT: FCV

NGÀY THÀNH LẬP: 09/09/2017

LĨNH VỰC KINH DOANH CHÍNH: quần áo cũ, các sản phẩm tái chế từ quần áo cũ, đồ cũ.

ĐỊA CHỈ: Số 21 ngách 4/17 Thanh Bình – Hà Đông – Hà Nội

Địa chỉ giao dịch: Số 21 ngách 4/17 Thanh Bình – Hà Đông – Hà Nội

  1. NHÀ SÁNG LẬP

Vũ Kim Duyên – Sinh năm 1992

Giới thiệu sơ lược về nhà sáng lập:

Học vị: Tốt nghiệp cử nhân tâm lý học, trường Đại học Khoa học Xã Hội và Nhân Văn, ĐHQGHN.

Kiến thức chuyên môn sâu: Kiến thức về tư vấn tâm lý, điều phối hoạt động cộng đồng và công tác xã hội.

Kiến thức kinh doanh: Mặc dù chưa trải qua bất kỳ khóa học nào về kinh doanh nhưng tôi bắt đầu biết đến việc kiếm tiền từ khi 5 tuổi, tôi đã kiếm được 20 ngàn đồng mỗi ngày qua việc xếp gạch thuê. Năm lên 10 tuổi tôi bắt đầu hoạt động kinh doanh đầu tiên với một trại nhỏ gồm 150 con vịt và 2 con lợn nái. Số vốn ban đầu hoàn toàn được tích cóp sau mỗi lần đi bán vịt thuê và làm vàng mã. Nhờ hoạt động kinh doanh đầu đời này, ba chị em tôi đã có tiền đóng học. Dù trải qua một số hoạt động kinh doanh từ khá sớm nhưng tôi cũng đã vấp ngã trong dự án kinh doanh lớn nhất thời tuổi trẻ của mình đó là dự án kinh doanh giày Việt Nam xuất khẩu. Sau hai năm thăng trầm cố gắng giữ lấy “cơ ngơi” mình gây dựng, tôi đã đóng cửa hoàn toàn hai cửa hàng giày và ôm về số nợ 200 triệu đồng cùng hai chiếc xe máy bị mất trộm tại quán. Tất cả những trải nghiệm và kinh nghiệm đã qua cho tôi rất nhiều bài học về việc kinh doanh, các bước cơ bản để có thể khởi nghiệp không quá rủi ro.

Kỹ năng kinh doanh: 

Tôi có 6 năm làm sale chuyên nghiệp (bán hàng ăn, bán sách, quần áo, giày ép và gần đây nhất là sale bất động sản).

Kỹ năng lập kế hoạch.

Kỹ năng đàm phán với nhà sản xuất và khách hàng.

Kỹ năng điều phối

Kỹ năng xây dựng mối quan hệ 

Kỹ năng làm việc với các nhà sản xuất thời trang (quần áo, giày dép) trong nước và quốc tế. 

Kỹ năng làm việc cá nhân, xử lý tình huống linh hoạt, kịp thời.

Kỹ năng xây dựng và làm việc đội nhóm. 

Kỹ năng nghiên cứu sản phẩm 

Kỹ năng tổ chức sự kiện, workshop. 

Kỹ năng đương đầu và bước qua khủng hoảng.

Mối quan hệ: Tôi có mối quan hệ khá thân thiết với nhiều kho bán buôn giày dép, quần áo, đây là đầu mối có thể cung cấp hàng tồn kho với giá rẻ hơn thị trường cho doanh nghiệp của tôi. Bên cạnh đó, tôi có sự kết nối chặt chẽ với mạng lưới các tổ chức phi chính phủ ở Việt Nam và trên thế giới. Điều này sẽ tạo cho tôi rất nhiều thuận lợi trong việc truyền thông và kết nối nguồn lực cho tổ chức của mình. Hơn thế nữa, tôi may mắn được sự quan tâm của giáo viên một số trường đại học như: đại học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn, ĐHQGHN, Học Viện Kỹ Thuật Quân Sự,.. Mạng lưới này sẽ giúp tôi lan tỏa sứ mệnh của tổ chức một cách dễ dàng hơn.

Đam mê: Tôi đam mê làm hoạt động cộng đồng, làm công tác xã hội để lan tỏa sự sẻ chia những giá trị tới cộng đồng. Tôi khao khát được nhìn thấy sự bình yên, hạnh phúc của mọi người xung quanh tôi. Và hơn tất thảy, niềm đam mê đó cụ thể hóa trong ước nguyện được làm việc, cống hiến nhằm hỗ trợ bệnh nhân ung thư và gia đình họ. Bởi lẽ gia đình tôi có dì tôi ung thư đại tràng và hiện nay bố tôi cũng là nạn nhân của ung thư thực quản, tôi hiểu được phần nào nỗi đau của người bệnh và chính gia đình họ. Vì vậy, quyết tâm chung tay với cộng đồng, giảm thiểu ung thư ở Việt Nam đồng thời trợ giúp những người bệnh không may mắn.

III. SỨ MỆNH – TẦM NHÌN

Sứ mệnh:

  • Hỗ trợ tài chính cho bệnh nhân ung thư ở Việt Nam.
  • Phổ cập kiến thức về tầm soát ung thư và các biện pháp phòng ngừa sớm ung thư.
  • Góp phần bảo vệ môi trường bằng việc giảm lượng rác thải từ ngành công nghiệp thời trang.
  • Ở giai đoạn đầu của dự án sẽ tạo ra cơ hội thực tập, học tập miễn phí ( học nghề thủ công, kỹ năng mềm, marketing, SEO, Tiếng Anh,..) và trải nghiệm các hoạt động cộng đồng và công tác xã hội cho hàng trăm sinh viên năng động, đam mê cống hiến cho xã hội trên địa bàn Hà Nội. Tầm nhìn xa hơn nữa của dự án là mở rộng quy mô trên 63 tỉnh thành điều này sẽ cần đến nguồn lực lao động rất lớn cho việc phân loại và tái chế quần áo cũ. Do vậy, dự án sẽ góp phần tạo công ăn việc làm cho hàng ngàn người lao động nghèo.

 

Tầm nhìn:

Năm 2017:  Thành lập cơ sở đầu tiên tại Hà Nội, thiết lập hệ thống nhân sự và mạng lưới tình nguyện viên một cách khoa học và bền vững. Xây dựng website riêng và điều hành Fanpage một cách hiệu quả. Xây dựng quỹ Fund-raising ( quỹ nhận ủng hộ trực tiếp bằng tiền mặt cho các bệnh nhân ung thư) và quỹ DFF ( Do for fund – quỹ này được xây dựng từ doanh thu của doanh nghiệp tạo ra).

Năm 2018: Xây dựng bộ công cụ quy chuẩn bao gồm các kiến thức cơ bản và chuyên sâu về tầm soát và phòng ngừa sớm ung thư. Kết nối với các chuyên gia trong lĩnh vực y học để tổ chức hoạt động thường kỳ tuyên truyền về phòng chống ung thư.  Tiếp tục điều phối và truyền thông dự án, lan tỏa giá trị của dự án đến cộng đồng cả nước, thúc đẩy kinh doanh hiệu quả, thu được lợi nhuận để hỗ trợ bệnh nhân ung thư ở bệnh viện K.

2019: Mở rộng quy mô sản phẩm, lĩnh vực hoạt động. Thí điểm mô hình “chợ bách hóa đồ cũ” trên địa bàn Hà Nội – nơi mọi người mua bán trao đổi đồ cũ. Đánh giá tính hiệu quả của mô hình, trên cơ sở đó quyết định lựa chọn mô hình hoạt động phù hợp. Tiếp tục hỗ trợ bệnh nhân ung thư có hoàn cảnh khó khăn ở bệnh viện K

2020 – 2023: Phát triển thêm 3 cơ sở khác ở Hà Nội. Xây dựng hệ thống đăng ký thông tin nhận hỗ trợ cho bệnh nhân và người nhà bệnh nhân để việc hỗ trợ bệnh nhân chỉ diễn ra theo một quy trình xét duyệt khép kín. Qua đó, dự án sẽ hộ trợ bệnh nhân ung thư có hoàn cảnh khó khăn sau khi ghi nhận thông tin đăng ký và xác minh thông tin, thay vì chỉ tập trung hỗ trợ bệnh nhân ung thư có hoàn cảnh khó khăn ở bệnh viên K.

2024 – 2030: Phát triển hệ thống ở TPHCM, Phú Thọ và Đà Nẵng. Hỗ trợ thêm bệnh nhân ung thư có hoàn cảnh khó khăn trên toàn quốc.

Năm 2031 – 2035: phát triển hệ thống phủ khắp 63 tỉnh, thành trên cả nước.

  1. LỊCH SỬ PHÁT TRIỂN

Từ tháng 9 năm 2010, tôi bắt đầu tham gia các hoạt động tình nguyện, hỗ trợ bệnh nhân ung thư ở các viện như viện K, viện Huyết học truyền máu trung ương; tôi cũng thường xuyên đến các trung tâm bảo trợ trên địa bàn Hà Nội và trung tâm chăm sóc người tâm thần ở Thụy An, Ba Vì. Ở đây, tôi đã gặp những con người vừa mang trong mình những khuyết tật về cơ thể và tinh thần, có cả những bệnh nhân gánh thêm căn bệnh ung thư. Tôi đã được chứng kiến cuộc sống của những người bệnh ung thư với bao đau đớn khổ cực, tôi thực sự không tin nổi có những người bệnh trồng bệnh như thế. Từ những trải nghiệm thấm thía đó, tôi nung nấu tham vọng có thể giúp đỡ những bệnh nhân ung thư ở Việt Nam về tài chính và tinh thần. Trong tôi luôn thường trực câu hỏi: “làm sao để ung thư giảm dần và biến mất?” Ngay lập tức, tháng 9 năm 2011 tôi thành lập một nhóm nhỏ với 3 thành viên ban đầu với mong muốn dùng kiến thức Tâm lý học của mình, đến các bệnh viện có chuyên khoa điều trị bệnh nhân ung thư để trò chuyện và giúp họ thư giãn, vui sống và chiến đấu với bệnh tật, sau đó số lượng thành viên tăng lên là 10 người nhưng theo thời gian, mỗi người có một định hướng riêng, chúng tôi còn quá non nớt và hành động bột phát, không tính toán kỹ lưỡng, chúng tôi nhanh chóng tan rã sau một năm gắn bó vì mỗi người có một định hướng riêng.

Tháng 9 năm 2012, tôi tiếp tục tham gia các hội nhóm, câu lạc bộ tình nguyện như câu lạc bộ Hoa Đá Nhân Văn, CSDS, CSDP, câu lạc bộ Nhà Ấm – đơn vị kết hợp bán đồ cũ và kinh doanh café để gây quỹ trao học bổng cho học sinh nghèo, cùng các tổ chức thiện nguyện như Áo Ấm Cho Em, CLB từ thiện Hà Nội,.. nhằm hỗ trợ bệnh nhân tại các bệnh viện, trẻ em, đồng bào nghèo các vùng sâu vùng xa, đồng bào bão lũ,…

Cho đến tháng 9 năm 2014, khi tôi bắt đầu kinh doanh giày dép và có quỹ thời gian linh hoạt hơn, tôi đã thành lập nhóm: “Facing cancer” với mục tiêu bán hàng gây quỹ hỗ trợ bệnh nhân ung thư. Chúng tôi bán theo mô hình dropship để nhận về chiết khấu phần trăm trên mỗi sản phẩm và đã hộ trợ được ba trường hợp với tổng số tiền chỉ sáu triệu đồng. Tôi cho rằng đó là sự thất bại, bởi chúng tôi không có những kế hoạch cụ thể, bài bản, vẫn là cách làm truyền thống vì không có vốn, không có nhiều thời gian và tư duy kinh doanh còn non kém. Do đó, chúng tôi phụ thuộc rất nhiều vào nguồn hàng cũng như thông tin,chất lượng sản phẩm mà nhà cung cấp cung ứng.

Tôi tạm ngừng hoạt động kinh doanh đến tháng 12/2016 tôi bắt đầu đi tìm hiểu và phân tích thị trường, lựa chọn một bước đi phù hợp nhất cho ý tưởng của mình. Sauk hi đánh giá tình hình thực tế, tôi nhận ra có rất nhiều đội nhóm kêu gọi tiền ủng hộ trực tiếp từ các mạnh thường quân để trao tặng bệnh nhân ung thư (ví dụ như nhóm Hoa Hướng Dương, Vì Ngày Mai Tươi Sáng, ..). Lợi thế của cách làm này là kêu gọi được tiền mặt nhanh và số lượng không hề nhỏ. Tuy nhiên, cách làm này đòi hỏi người gây quỹ phải có tiếng nói, có sức ảnh hưởng với cộng đồng, công chúng mới có thể kêu gọi ủng hộ cho quỹ. Bên cạnh đó, nguồn lực tiền mặt sẽ không đều và không ổn định, phụ thuộc nhiều các nhà hảo tâm cũng như điều kiện của người gây quỹ. Tôi nhìn ở chính thất bại của mình đó là tính không ổn định của người gây quỹ, khi mà họ vẫn duy trì cuộc sống, vẫn phải đi làm kiếm tiền thì thời gian làm công tác xã hội của họ còn phụ thuộc vào công việc, gia đình và tình trạng sức khỏe, cảm xúc của họ. Do đó, tôi tìm kiếm một mô hình chuyên nghiệp hơn. Đi theo định hướng đó, tôi khá ấn tượng với mô hình của câu lạc bộ Nhà Ấm – một mô hình bán đồ cũ gây quỹ, họ làm việc có trả lương cho người gây quỹ và nhân viên bán hàng. Điều này giúp cho nhân sự của họ cống hiến và làm việc hết công suất để ngày đêm gây quỹ. Tuy nhiên, ở mô hình bán quần áo cũ này cũng có một số bất cập khiến tôi suy nghĩ đó là cách giải quyết hàng tồn. Dường như số quần áo mà các tình nguyện viên thu gom về chỉ được phân loại theo nhóm sản phẩm dành chon nam – nữ; trẻ em – người lớn mà họ không đề cập đến bài toán: “làm gì với những món quần áo cũ không thể bán được?” Để trả lời cho câu hỏi này, tôi đã nghĩ đến việc tái chế quần áo cũ thành các sản phẩm, nguyên liệu khác. Sau nhiều lần vào Nam ra Bắc, tôi lựa chọn sẽ tái chế quần áo cũ không thể bán được thành các sản phẩm handme như túi, ví, thú bông, quà lưu niệm,… và đặc biệt hơn, với những món đồ không thể cắt may, phối hợp thành sản phẩm khác, tôi sẽ tái chế thành bông. Tuy nhiên, đến đây tôi lại vấp phải bài toán kinh tế rất lớn đó là nguồn vốn. Riêng một chiếc máy ép vải, xé vải thành bông đã có giá từ 70-100 triệu đồng. Vấn đề này sẽ tạo ra áp lực cho chúng tôi trong quá trình kêu gọi gây vốn cho quỹ. Vì vậy, tôi nảy ra ý định sẽ bán trực tiếp quần áo cũ thành phẩm sau phân loại (đã cắt cúc, khóa, phụ kiện) cho các cơ sở sản xuất bông tái chế ở Vĩnh Phúc. Dù chưa phải là phương pháp có tính tuyệt đối, nhưng tôi tin rằng cách làm này sẽ tối ưu giá trị của quần áo, hạn chế nhiều nhất có thể rác thải từ quần áo cũ.

Vì vậy, tháng 9 năm 2017, tôi lựa chọn mô hình kinh doanh quần áo quỹ theo nguyên tắc: “từ nôi trở về trong nôi”, tạo một vòng tuần hoàn khép kín sẽ giảm thiểu tối đa lượng rác từ ngành công nghiệp thời trang.

(Mô hình dưới đây mô tả khái quát quá trình thu gom, phân loại và tái chế quần áo)

mohinh

 

Nung nấu trong mình mục tiêu xây dựng mô hình kinh doanh quần áo cũ nhằm thỏa mãn ước nguyện vừa chung tay bảo vệ môi trường, vừa xây dựng được quỹ hỗ trợ bệnh nhân ung thư, tôi đã tìm kiếm sự tư vấn và hỗ trợ của các bậc đàn anh và những người có kinh nghiệm. May mắn cho tôi vào ngày 26/10/2017, tôi đã được gặp gỡ anh Trần Hiếu – người sáng lập ra cộng đồng khởi nghiệp Việt nam, tôi đã nhận được nhiều ý kiến đóng góp và sự tư vấn nhiệt tình của anh. Anh Hiếu nói riêng và cộng đồng khởi nghiệp Việt Nam nói chung cũng đánh giá khá cao ý tưởng của tôi và sẽ bảo trợ cho dự án này.

  1. LÝ DO DỰ ÁN KHẢ THI

Dự án khả thi bởi các yếu tố sau:

Thứ nhất, đây là một dự án hoàn toàn vì cộng đồng nói chung và nhóm bệnh nhân ung thư nói riêng. Dự án là một bước tiến quan trọng trong việc giảm thiểu rác thải công nghiệp đối với môi trường. Vì vậy, dự án dễ nhận được sự ủng hộ và lan tỏa từ cộng đồng.

Thứ hai, dự án đã hạn chế được tính thiếu ổn định và không chuyên nghiệp của phương thức gây quỹ trực tiếp bằng kêu gọi ủng hộ tiền mặt từ cộng đồng. Đồng thời, dự án cũng khắc phục được sự lãng phí nguồn lực của mô hình gây quỹ bằng cách bán quần áo cũ.

Thứ ba, dự án được xây dựng trên cơ sở nghiên cứu kỹ lưỡng các mô hình hoạt động tương tự cũng như phân tích thị trường, đối thủ cạnh tranh, ưu, nhược điểm của từng mô hình; dự án cũng được được đúc rút kinh nghiệm thất bại từ các dự án mà tôi đã trải qua với nhiều vai trò khác nhau như tình nguyện viên, chuyên viên, điều phối viên và founder.

Thứ tư, cá nhân tôi có mối quan hệ khá mật thiết với mạng lưới tình nguyện viên, điều phối viên của các tổ chức phi chính phủ, các hội, nhóm từ thiện ở Việt Nam và quốc tế.

Cuối cùng, dự án nhận được sự ủng hộ, bảo trợ của Cộng Đồng Khởi Nghiệp Việt Nam và sự tư vấn chuyên nghiệp của admin Trần Hiếu.

 

  1. CÁC BƯỚC TRIỂN KHAI
  1. Triển khai kế hoạch hoạt động, cụ thể hóa bằng việc liên kết trao đổi nguồn lực với các dự án được bảo trợ bởi cộng đồng KNVN.
  2. Kêu gọi sự hỗ trợ từ các nhà tài trợ, mạnh thường quân và tìm kiếm mặt bằng phù hợp cho hoạt động của dự án.
  3. Truyền thông về dự án và tuyển tình nguyện viên, cộng tác viên trên địa bàn Hà Nội. ( tuyển tình nguyện viên diễn ra liên tục)
  4. Song hành hoạt động thu gom, phân loại quần áo cũ và thiết kế cửa hàng, kho hàng.
  5. Triển khai bán hàng và sản xuất đồ handmade.
  6. Triển khai hoạt động đào tạo, tập huấn kỹ năng sản xuất đồ handmade, kỹ năng sale, truyền thông, ngoại ngữ, kỹ năng mềm cho đội ngũ tình nguyện viên mới.
  7. Xây dựng kế hoạch thực hiện truyền thông về tầm soát ung thư và các biện pháp phòng ngừa sớm ung thư.
  8. Xây dựng kế hoạch chi tiết phát triển quy mô dự án theo mục tiêu đã đề ra.
Tham gia bình luận cùng cộng đồng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *