Khởi nghiệp: văn hóa tôn sư trọng đạo- tinh thần cầu thị và chính kiến

Khởi nghiệp là bắt đầu xây cho mình một sự nghiệp. Khởi nghiệp thiếu thốn nhiều thứ về kiến thức, vốn, lòng tin và thầy.

20228288_918522871621938_4573191944309941539_n
Khởi nghiệp rất cần thầy và nhiều thầy ở nhiều mặt. Khởi nghiệp bất cứ điều gì trao dồi cho mình nâng cao năng lực thì phải học. Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy.
Trong võ thuật có ai lại tỉ thí so găn với thầy mình đâu. Văn hoá tôn sư trọng đạo phải thấm nhuần. Kính trên nhường dưới cũng là văn hoá song hành mỗi cá nhân trong khởi nghiệp.
Taewondo, một môn võ học chú trọng đòn chân vì những ưu điểm của nó. Thầy thuận chân phải nên những  đòn rất tốt muốn truyền thụ lại cho môn sinh, nhưng có môn sinh lại thuận chân trái, việc uyển chuyển xây dựng một  đòn chuyên của võ vinh làm thầy cảm thấy khó chịu, nhưng môn sinh biết điều đó nên chỉ biết mong thầy thông cảm và cố gắng rèn luyện thành quả để sau này còn có thể bày tỏ cho người khác công dạy bảo của thầy.
Trong võ thuật thể hình thấp bé linh hoạt nhất là đòn tay, một số võ sinh cổ truyền chọn cho mình là thế mạnh để nhập nội. Nhưng thầy to cao dạy đối kháng, những ngón đỡ ngạnh công thì làm sao môn sinh có thể làm thế mạnh. Có thể thầy sẽ buồn nhưng thực tiễn chính võ sinh mới biết mình mạnh điểm nào. Người võ sinh muốn làm điều gì đó bày tỏ niềm tin và sự biết ơn chân thành ngoài sự cố gắng và đem lại kết quả, để ngày đứng được trong làng võ, đến để lạy thầy, tỏ lòng biết ơn.  Lẽ dĩ nhiên võ sinh cũng phải biết cách chấp nhận nỗi buồn từ thầy trong khoảng thời gian nhất định.
Văn hoá tôn sư trọng đạo: đạo có thể bất cứ đâu, có những người đã gặp, đã chỉ bảo ta hay những ai chưa từng gặp nhưng cũng ít nhiều nâng cao năng lực thì tận đáy lòng đã là thầy.

Khi tôi khởi nghiệp có những cô bé tối đi bán nem dạo, kiếm tiền ban ngày chuẩn bị cho mình kiến thức và khởi nghiệp họ dạy tôi nhiều điều dù họ là con gái những cô gái sinh năm 94-95. Yêu họ nên tôi cũng trân trọng như người bạn, người thầy. Đôi khi ta phải hạ lòng chào đón họ dù có đôi lúc họ phiền.

Tuổi trẻ, tuổi già văn hoá chính kiến được dân tộc Do Thái phát huy hết mực. Mỗi con người là cá thể khác nhau, tâm sinh lý và vốn sống cũng khác nhau, tư tưởng cũng khác nhau. Thế nói gì đến cái tôi cũng khác nhau, mỗi người có quyền tự do chính kiến khác nhau, văn hoá tranh luận được thúc đẩy nhưng bao doanh nghiệp và văn hoá mỗi dân tộc, tổ chức đón nhận.
Trong gia đình và tình yêu, văn hoá hiện đại thì phần nào giảm thiểu tư duy cổ kính truyền thống cha nói, con phải nghe, im lặng. Chồng muốn vợ phải chiều. Tình yêu cũng chẳng còn chỗ cho sự độc đoán và bảo thủ, thấu hiểu và tôn trọng mới là văn hoá được hướng đến.
Chẳng phải vô cớ mà văn hoá cha mẹ làm bạn của con, hay văn hoá doanh nghiệp Tây Phương thể hiện ” chính trực”.
Khởi nghiệp mỗi cá nhân, doanh chủ thể hiện và xây dựng cá tính, năng lực của mình từ đó gọi là xây dựng hình ảnh cá nhân. Doanh chủ xây dựng văn hoá cho doanh nghiệp nên ảnh hưởng nhiều trong tác phong, tác nghiệp doanh nghiệp. Chính kiến là văn hoá mỗi cá nhân trên phương diện tập thể.
Vậy khởi nghiệp có nên giữ lại chính kiến?

Trong xã hội đi lên nhờ sự thúc đẩy, chính kiến mỗi cá nhân đáng được tôn trọng và phát huy, tổ chức khởi nghiệp hay doanh nghiệp có nên làm điều này. Hình ảnh cố vấn Pháp xem bọn trẻ như người bạn, khích lệ và chỉ bảo như một người cha. Với cá nhân tôi yêu những người thầy của mình. Và tôi thích dùng hành động thực tiễn để nói lời cám ơn chân thành hơn câu ” cảm ơn” lặp đi lặp lại cách sáo rỗng.

Link thảo luận về bài viết: https://goo.gl/WJS8K4

Tham gia bình luận cùng cộng đồng

Leave a Reply

Your email address will not be published.