Niềm tin- một tài sản vô hình của xã hội

Tôi vẫn có nghe nói về việc ở Nhật người nông dân chỉ việc đưa hàng ra ngoài ven đường, ghi rõ đầy đủ giá cả và cứ để đấy kèm một thùng tiền, không ai trông coi cái cửa hàng ấy cả, và người mua thì cứ việc lấy và bỏ tiền vào là xong. Nhưng việc đấy thì tôi cũng chỉ mới nghe trên báo chí chứ chưa được tận mắt mục sở thị, nhưng tôi cũng may mắn từng làm việc với người nhật trong hơn 3 năm và có một điều đặc biệt ở phương pháp làm việc của họ với người khác là về mô hình quản lý, họ không giống người Mĩ, người Mĩ quản lý công việc của cấp dưới theo kết quả, nghĩa là cấp dưới được giao việc và thời hạn hoàn thành, còn làm việc thế nào thì mặc kệ. Còn người Nhật thì họ quản lý công việc theo tiến độ, nghĩa là tiến độ và các vấn đề liên quan được báo cáo hàng ngày, hàng tuần để cùng nhau giải quyết triệt để hơn cho đến khi công việc hoàn thành mới thôi.

niem-tin-la-gi-suc-manh-cua-niem-tin

Thoạt nghe thì câu chuyện trên chẳng liên quan gì đến niềm tin cả, nhưng thực ra nó có liên quan, vì người Nhật thường không để ý xem cấp dưới đang làm cái gì cho đến khi họ tự động báo cáo tiến độ lên cấp trên, và lúc đấy các vấn đề phát sinh mới được đưa ra bàn luận và giải quyết.

Và điều họ mong muốn chính là tinh thần tự giác của cấp dưới.

Như vậy, họ đang rất tin tưởng và coi trọng cấp dưới, và họ cũng chỉ đóng vai trò là người đưa ra các lời khuyên cho cấp dưới tiếp tục hoàn thành công việc, những cấp trên người Nhật lúc này được gọi là Advisor.

Tôi không muốn đánh đồng thực trạng xã hội ở Việt Nam, vì nó đã được nhiều người đề cập đến, nhưng thực tế là ở Việt Nam, ai cũng biết là có quá nhiều quy trình, thủ tục phát sinh khi muốn làm một điều gì đó, nhất là khi đến các cơ quan công quyền, đơn giản, bởi vì người việt mình không tin tưởng lẫn nhau.

Khi người ta tin tưởng lẫn nhau, rất nhiều thủ tục lằng nhằng sẽ được phá bỏ, bộ máy sẽ tinh gọn nhất có thể, công việc được diễn ra một cách êm xuôi và nhanh gọn, từ đấy tạo giá trị một cách vô hình cho mọi công việc.
Khi người ta tin tưởng lẫn nhau, họ sẽ nói ra điều họ nghĩ, khách hàng sẽ nói cho bạn biết được khi nào họ sẽ thanh toán tiền cho bạn , khi nào họ sẽ tham gia khóa học của bạn một cách chính xác về thời gian, chứ không phải nói một câu chung chung kiểu như “ khi nào cần mình sẽ gọi “.

Một ví dụ cụ thể, trong doanh nghiệp Nhật Bản, thậm chí cả những văn bản quan trọng, cũng chỉ cần một chữ kí với bản photo, sẽ không có con dấu nào trên đấy cả, hoặc có nhưng sẽ rất ít, còn ở nước chúng mình, một tờ giấy sẽ phải đầy đủ các thể loại con dấu, chữ kí, thậm chí có loại còn bắt viết bằng tay cho chắc, và nếu là giấy photo thì bạn sẽ mất thêm một khoản tiền gọi là tiền công chứng.

Như vậy, niềm tin đóng một vai trò cực kì quan trọng trong công việc, nó giống như dầu nhớt bôi trơn động cơ vậy, và một khi, thứ dầu nhớt này không hiệu quả, bạn sẽ phải đầu tư một khoản khác để bôi trơn nó, người ta gọi là tiền bôi trơn.

Và tiền bôi trơn, nó không tạo ra bất kì một giá trị nào thực tế cả, vì tiền đó không sinh ra từ sức lao động, vì thế mà đất nước cũng tụt lùi từ đây.

Mở đầu bài phát biểu tại Hội nghị Thủ tướng Chính phủ với doanh nghiệp năm 2017, ông Nguyễn Văn Đệ, Chủ tịch Công ty CP Hợp Lực, Chủ tịch Hiệp hội DN tỉnh Thanh Hóa, Chủ tịch Hiệp hội Bệnh viện tư nhân Việt Nam có nói ” một nửa cán bộ ngồi bói chữ nhiều hơn làm ”

Link thảo luận về bài viết:https://goo.gl/aLbRGY

Tham gia bình luận cùng cộng đồng

Leave a Reply

Your email address will not be published.